Thứ Năm Tuần 3 Mùa Vọng – Ngày 17/12/2020

Lời Chúa: Mt 1, 1-17

Sách gia phả của Chúa Giêsu Kitô, con vua Ðavít, con của Abraham. Abraham sinh Isaac; Isaac sinh Giacóp; Giacóp sinh Giuđa và các anh em người. Giuđa sinh Phares và Zara bởi bà Thamar; Phares sinh Esrom; Esrom sinh Aram; Aram sinh Aminadab; Aminadab sinh Naasson; Naasson sinh Salmon; Salmon sinh Booz do bà Rahab; Booz sinh Giobed do bà Rút. Giobed sinh Giêsê; Giêsê sinh vua Ðavít.

Ðavít sinh Salomon do bà vợ của Uria; Salomon sinh Roboam; Roboam sinh Abia; Abia sinh Asa; Asa sinh Giosaphát; Giosaphát sinh Gioram; Gioram sinh Ozia; Ozia sinh Gioatham; Gioatham sinh Achaz; Achaz sinh Ezekia; Ezekia sinh Manas-se; Manasse sinh Amos; Amos sinh Giosia; Giosia sinh Giêconia và các em trong thời lưu đày ở Babylon.

Sau thời lưu đày ở Babylon, Giêconia sinh Salathiel; Salathiel sinh Zorababel; Zorababel sinh Abiud; Abiud sinh Eliakim; Eliakim sinh Azor; Azor sinh Sađoc; Sađoc sinh Akim; Akim sinh Eliud; Eliud sinh Eleazar; Eleazar sinh Mathan; Mathan sinh Giacóp; Giacóp sinh Giuse, là bạn của Maria, mẹ của Chúa Giêsu gọi là Ðức Kitô.

Vậy, từ Abraham đến Ðavít có tất cả mười bốn đời, từ Ðavít đến cuộc lưu đày ở Babylon có mười bốn đời, và từ cuộc lưu đày ở Babylon cho đến Chúa Kitô có mười bốn đời

 


Suy niệm

CÙNG ĐÍCH CỦA ĐỜI NGƯỜI CHÍNH LÀ NƠI THIÊN CHÚA

“Sách gia phả của Chúa Giêsu Kitô, con vua Ðavít, con của Abraham” (Mt 1,1) .

Phàm là con người thì ai cũng có nguồn cội, chẳng ai tự mình mà có. Khi nghĩ về tổ tiên, ông bà, các đấng bậc sinh thành, lòng chúng ta dâng trào niềm cảm mến, tri ân về tất cả những gì chúng ta thừa hưởng từ những bậc tiền nhân. Nhưng đối với người kitô hữu, chúng ta không chỉ dừng lại ở những mối dây liên hệ gia đình theo huyết thống, mà chúng ta còn đi xa hơn, còn có mối dây liên hệ cao quý hơn đó là gia đình thiêng liêng. Thiên Chúa không chỉ cho ta sinh ra làm người mà còn cho chúng ta trở nên con cái của Chúa, thuộc về gia đình của Chúa, cho nên cùng đích đời người chính là nơi Thiên Chúa.

Qua bài Tin Mừng hôm nay, thông qua bản gia phả của Đức Giêsu Kitô,Thánh Matthêu muốn chứng thực cho chúng ta một điều: Đức Giêsu Kitô là “con vua Đavít, con Abraham” (Mt 1, 1). Ngài quả là Đấng Mêsia thật, nơi Ngài, các lời hứa của Thiên Chúa cho nhà Đavít được ứng nghiệm. Ngài thực sự là Đavít Mới, vị vua của dân Israel được sai đến để thực hiện lời hứa của Thiên Chúa về một sự thống trị trường tồn toàn thế gian mà Đavít cũ đã không làm được. Ngài là Thiên Chúa quyền phép vô cùng, nhưng đã hạ mình đến với con người, sống trong thân phận con người, đi vào dòng chảy lịch sử của con người. Bản gia phả khởi đầu với tổ phụ Abraham và kết thúc nơi Đức Giêsu Kitô, cho thấy cùng đích của đời người chính là nơi Thiên Chúa. Chỉ trong Thiên Chúa cuộc đời con người mới mang một giá trị, một ý nghĩa. Nếu không hướng về Thiên Chúa, quả thật cuộc đời con người chỉ là một chuỗi ngày vô nghĩa, không mục đích, không hy vọng.

Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta sống mà quên mất nguồn cội của mình, đó là những lúc chúng ta không sống dưới sự hiện diện của Chúa. Có những khi chúng ta để lòng mình chiều theo những cám dỗ, hướng chiều về điều xấu, vì những điều đó đem lại sự dễ dãi cho bản thân. Bị cuốn theo dòng chảy của chủ nghĩa cá nhân, hưởng thụ vật chất, chúng ta dễ dàng sống ích kỷ, coi trọng những giá trị vật chất, chỉ chú tâm tìm kiếm vinh hoa của đời này mà quên mất cùng đích cuộc đời mình là chính nơi Thiên Chúa. Chỉ trong Thiên Chúa, chúng ta mới có được hạnh phúc đích thực.

Một tuần trước Đại lễ Giáng sinh, Lời Chúa mời gọi mỗi người chúng ta hãy nhớ về cùng đích của đời người. Chúng ta bắt nguồn từ Thiên Chúa, và điểm đến cuối cùng của chúng ta phải là chính nơi Thiên Chúa. Xin cho mỗi người chúng ta biết cảnh tỉnh chính con người của mình để quay trở về với Chúa, sống dưới sự hiện diện của Chúa trong từng giây phút của cuộc đời, để mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày chúng ta sống trong niềm hy vọng được trở về cùng Chúa trên quê Trời vinh phúc.