Thứ Hai Tuần XV Thường Niên - Ngày 12-07-2021 Thứ Hai Tuần XV Thường Niên - Ngày 12-07-2021

Lời Chúa: Mt 10,34-11,1

Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo. Quả vậy, Thầy đến để gây chia rẽ giữa con trai với cha, giữa con gái với mẹ, giữa con dâu với mẹ chồng. Kẻ thù của mình chính là người nhà. Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được. Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy. Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính. Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu. ,Ra chỉ thị cho mười hai môn đệ xong, Đức Giê-su rời chỗ đó, đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành thị trong miền.

 


Suy niệm

PHẦN THƯỞNG CHO NGƯỜI DÁM SỐNG THEO CHÚA GIÊSU

“Ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu” (Mt 10,42).

Giữa một thế giới chạy theo lối sống tiêu chuẩn vật chất hôm nay, người ta thường chỉ biết chú trọng đến lợi ích vật chất hơn là phần thưởng mà họ không sờ nắm được. Trong bối cảnh này, nhiều người đặt câu hỏi : phải chăng tin và sống theo ý muốn của Chúa là đặt mình vào một phương thức sống mơ mộng, một kiểu sống ảo tâm linh ? Có lẽ đây là sự thử thách đức tin của các Kitô hữu hôm nay. Vì thế, Lời Chúa trong Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta đến với Chúa Giêsu để được củng cố đức tin.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dẫn chúng ta đến hai hệ quả khi bước theo Ngài. Trước tiên, người môn đệ có thể bị chống đối từ ngoài xã hội đến trong gia đình, và một cách nào đó, chính Chúa Giêsu cũng bị xem là nguyên cớ của các tranh chấp, chống đối. Người môn đệ gặp điều đó, bởi vì họ bước theo Chúa, người môn đệ phải chọn lựa, và chỉ chọn lựa tình yêu, chọn lựa con đường giống Chúa mới xứng đáng được gọi là môn đệ Ngài, “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy” (Mt 10,38). Đó là họ chọn sống công chính, công bằng và bác ái theo mẫu gương Chúa Giêsu. Họ sẽ từ khước những ham mê, ích kỷ, hưởng thụ. Chính vì vậy mà họ sẽ bị thua thiệt, đôi khi bị người ta ganh ghét. Tuy nhiên, Chúa Giêsu mời gọi họ cứ tiếp tục sống như thế, và Ngài sẽ không để người môn đệ phải chịu đựng một cách thua thiệt, vì Ngài hứa ban cho họ những phần thưởng xứng với việc họ đã làm. Phần thưởng đó là chính Chúa, “ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy”; là phần thưởng dành cho bậc công chính, “ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính”. Hơn nữa, Ngài cũng lưu ý đến những người phục vụ cách âm thầm, họ sẽ không mất phần thưởng của chính mình, “ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.”

Việc cần làm bây giờ của chúng ta là hãy vững tin, hay chúng ta chỉ sợ một điều là mình chưa trung thành trong bổn phận của mình mà thôi. Vì đối với Thiên Chúa, dù công khai hay âm thầm, người đời không biết, lịch sử không ghi nhớ, nhưng Thiên Chúa lại ghi nhớ tất cả, Ngài không bỏ sót một khuôn mặt nào, và phần thưởng của chúng ta cũng có giá trị như của các thánh. Vì vậy, cuộc sống tin tưởng và theo ý muốn của Chúa, không phải chúng ta đang đặt mình vào một phương thức sống mơ mộng, một kiểu sống ảo tâm linh mà là chúng ta đang bước vào một cuộc sống thiêng liêng với Chúa.

Xin Chúa cho chúng ta biết biểu lộ lòng trung thành với Chúa và Giáo Hội bằng những đóng góp nhỏ bé trong đời sống hằng ngày của chúng ta. Dù chỉ là những việc nhỏ bé, âm thầm, vì tin rằng chúng ta vẫn hiện diện và có giá trị trước mặt Chúa.