Thứ Tư Tuần Bát Nhật Phục Sinh – Ngày 07-04-2021

Lời Chúa: Lc 24,15-35

Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Ðang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giê-su tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. Người hỏi : “Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy”. Một người tên là Clê-ô-phát trả lời : “Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ở Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay”. Chúa hỏi : “Việc gì thế”. Các ông thưa : “Sự việc liên can đến ông Giê-su quê thành Na-da-rét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Ít-ra-en. Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đã nói ; còn Người thì họ không gặp”. Bấy giờ Người bảo họ : “Ôi kẻ khờ dại, chậm tin các điều tiên tri đã nói. Chớ thì Ðấng Ki-tô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao”. Ðoạn Người bắt đầu từ Mô-sê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người. Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng : “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn”. Người liền vào với các ông.

Ðang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Ðoạn Người biến mất. Họ bảo nhau : “Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư”. Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trở về Giê-ru-sa-lem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Các vị đó bảo hai ông : “Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Si-mon”. Hai ông cũng thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.

 


Suy niệm

CHÚA LUÔN ĐỒNG HÀNH CÙNG TA

“Ðang khi họ nói chuyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ” (Lc 24, 15).

Chúa đã Phục Sinh, Người đang hiện diện và cùng đồng hành với mỗi người chúng ta qua từng giây phút của cuộc sống. Nhưng làm thế nào để có thể nhận ra sự hiện diện và sống sự đồng hành của Đấng Phục Sinh?

Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy nét mặt buồn bã và nỗi tuyệt vọng của hai môn đệ trên đường trở về làng Emmaus. Họ buồn và thất vọng về chính cái chết đau thương, nhục nhã của Thầy Giêsu trên thập giá; bởi chính cái chết đó, đã biến mọi ước mơ, và niềm hy vọng của hai ông tan thành mây khói. Trong sự tuyệt vọng như vậy, Chúa Giêsu Phục Sinh đã đến và cùng đồng hành với họ: “Ðang khi họ nói chuyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ” (Lc 24, 15). Thế nhưng vì quá đau buồn, thất vọng họ đã không nhận ra Chúa. Chúa Giêsu đã dùng Lời Thánh Kinh mở con mắt đức tin cho các ông, giải thích cho các ông hiểu con đường của Người phải đi qua là con đường thập giá. Sau đó, Người cùng đồng bàn với họ: “Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ” (Lc 24, 30). Cử chỉ quen thuộc ấy đã giúp họ nhận ra Chúa, Đấng đã hứa ở cùng họ mọi ngày cho đến tận thế (x.Mt 28,20), qua đó củng cố thêm niềm tin cho họ, giúp họ trở thành những chứng nhân nhiệt thành cho việc loan báo Tin Mừng Chúa Phục Sinh.

Trong cuộc sống, nhiều lúc chúng ta cũng cảm thấy chán chường, thất vọng và muốn buông xuôi tất cả, như hai môn đệ trên đường Emmau hôm nay. Nhưng những lúc như thế, chúng ta hãy xác tín rằng Chúa vẫn đang đồng hành với chúng ta. Khi ý thức, Chúa vẫn đồng hành, thì chúng ta sẽ dễ dàng vượt qua được những khó khăn, thử thách, trong cuộc sống, như chính lời quả quyết của Thánh Phaolô: “trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta.” (Rm 8, 37) Thế giới ngày nay có rất nhiều tâm hồn đang cô đơn tuyệt vọng, vì mất niềm tin, vì không thấy ý nghĩa cuộc đời. Họ tuyệt vọng vì đôi mắt tâm hồn của họ bị che khuất, không thấy được sự hiện hữu của Thiên Chúa. Giữa những cảnh tuyệt vọng ấy, bổn phận của mỗi người chúng ta là đồng hành với người anh chị em mình, mang Chúa đến và thắp lên ngọn lửa tin yêu để sưởi ấm cho những tâm hồn ấy với những nghĩa cử đầy tình Chúa và tình người: Lời thăm hỏi, lời an ủi, hay giúp đỡ họ một phần nào đó về vật chất, cũng như nâng đỡ họ về mặt tinh thần bằng chính lời cầu nguyện và cuộc sống của mỗi chúng ta.

Sự đồng hành của Chúa trên đường Emmau đã đánh tan thất vọng, lo âu trong tâm hồn các môn đệ. Xin Chúa cũng luôn hiện diện và đồng hành với chúng ta trên mọi nẻo đường, để chúng ta không bao giờ cảm thấy cô đơn, buồn bã và tuyệt vọng trong cuộc lữ hành trần thế, ngõ hầu mạnh dạn đến với những người nghèo khổ, những người đang sống bên lề của xã hội hôm nay.