Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con hãy đi rao giảng rằng “Nước Trời đã gần đến”. Hãy chữa những bệnh nhân, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy làm cho những kẻ phong cùi được sạch và hãy trừ quỷ. Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không. Các con chớ mang vàng bạc, tiền nong trong đai lưng, chớ mang bị đi đường, chớ đem theo hai áo choàng, chớ mang giày dép và gậy gộc, vì thợ thì đáng được nuôi ăn. “Khi các con vào thành hay làng nào, hãy hỏi ở đó ai là người xứng đáng, thì ở lại đó cho tới lúc ra đi. Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: “Bình an cho nhà này”. Nếu nhà ấy xứng đáng thì sự bình an của các con sẽ đến với nhà ấy. Nhưng nếu ai không tiếp rước các con và không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi nhà hay thành ấy và giũ bụi chân các con lại. Thật, Thầy bảo các con: Trong ngày phán xét, đất Sôđôma và Gômôra sẽ được xét xử khoan dung hơn thành ấy”.[/loichua] [loichua id=”2″ title=”Suy niệm”]
“Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã gần đến” (Mt 10, 7)
Khởi sự từ mầu nhiệm Nhập Thể, Chúa Giêsu đã bước vào trần gian trong vai trò là người loan báo Tin mừng cứu độ đầu tiên: “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta”(Ga 1, 14). Khoảng cách muôn trùng giữa Thiên Chúa và con người nay được xóa bỏ nhờ vai trò trung gian của Chúa Giêsu. Ngài là vị Thiên Chúa đích thật mang khuôn mặt con người với tên gọi là Giêsu. Sự hiện diện, cùng với tất cả lời nói và việc làm của Chúa Giêsu là lời loan báo minh nhiên về sự hiện diện của Nước Trời. Qua việc chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, khử trừ ma quỷ và nhất là chính Ngài đã chết và sống lại minh chứng Nước Trời đồng hóa với sự hiện diện Chúa Giêsu. Sứ mạng truyền giáo này đã được Chúa Giêsu hoàn tất cách tuyệt hảo, phát sinh ơn cứu độ cho những ai tin vào Ngài. Vì thế, Chúa Giêsu là nhà truyền giáo mô phạm cho mọi thời đại.
Thực thi mệnh lệnh truyền giáo của Thầy Chí Thánh, Giáo hội tiếp tục công bố cho thế giới về Tin Mừng cứu độ. Rập theo kiểu mẫu truyền giáo của Chúa Giêsu, người môn để phải mang trong mình hai chiều kích của mầu nhiệm: Nhập Thể và Vượt Qua. Đó là tiến trình nội tâm hóa Lời Chúa vào chính cuộc đời và dấn thân loan báo Tin Mừng. Với việc nội tâm hóa, đời sống người môn trở nên Lời nhập thể để giới thiệu cho thế giới về Thiên Chúa làm người và ở giữa chúng ta (xc Mt1, 23); với việc dấn thân, người môn đệ vượt qua những khoảng cách về không gian địa lý, không gian tâm lý, vỏ bọc an toàn giả tạo, tinh thần thế tục hóa để tập trung vào Tin mừng cứu độ mà Chúa Giêsu mang đến. Sự nhất quán giữa hai chiều kích trên mang lại sự nhất quán giữa đời sống và lời rao giảng. Nhờ đó, sứ mạng truyền giáo của người môn đệ trở thành dấu chỉ hữu hình cho thế giới về mầu nhiệm Nước Trời.
Lạy Chúa! Qua Bí tích Rửa Tội, chúng con được trở nên môn đệ và được tham dự vào sứ mạng của Chúa Giêsu. Xin cho chúng con ý thức rằng truyền giáo là bổn phận đòi buộc của mọi Kitô hữu. Xin đừng để chúng con cảm thấy xa lạ với trách nhiệm này, nhưng sẵn sàng mặc lấy hành trang Chúa trao và ra đi đến mọi miền biên cương của thế giới. Amen.