Thứ 7 Tuần 21 Thường Niên – Ngày 01/09/2018

[loichua id=”1″ title=”Lời Chúa: Mt 25, 14-30″]

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: “Có một người kia sắp đi xa, liền gọi các đầy tớ đến mà giao phó tài sản của ông. Ông trao cho người này năm nén bạc, người kia hai nén, người khác nữa một nén, tùy theo khả năng mỗi người, đoạn ông ra đi. Người lãnh năm nén bạc, ra đi và dùng tiền ấy buôn bán làm lợi được năm nén khác. Cũng vậy, người lãnh hai nén cũng làm lợi ra hai nén khác. Còn người lãnh một nén, thì đi đào lỗ chôn giấu tiền của chủ mình. Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ trở về và đòi họ tính sổ. Vậy người lãnh năm nén bạc đến, mang theo năm nén khác mà nói rằng: ‘Thưa ông, ông đã trao cho tôi năm nén bạc, đây tôi làm lợi được năm nén khác’. Ông chủ bảo người ấy rằng: ‘Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi’. Người đã lãnh hai nén bạc cũng đến và nói: ‘Thưa ông, ông đã trao cho tôi hai nén bạc, đây tôi đã làm lợi được hai nén khác’. Ông chủ bảo người ấy rằng: ‘Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi’.

Còn người lãnh một nén bạc đến và nói: ‘Thưa ông, tôi biết ông là người keo kiệt, gặt chỗ không gieo và thu nơi không phát, nên tôi khiếp sợ đi chôn giấu nén bạc của ông dưới đất. Đây của ông, xin trả lại ông”. Ông chủ trả lời người ấy rằng: “Hỡi đầy tớ hư thân và biếng nhác, ngươi đã biết ta gặt chỗ không gieo, thu nơi không phát: vậy lẽ ra ngươi phải giao bạc của ta cho người đổi tiền, và khi ta trở về, ta sẽ thu cả vốn lẫn lời. Bởi thế, các ngươi hãy lấy nén bạc lại mà trao cho người có mười nén. Vì người có sẽ cho thêm và sẽ được dư dật, còn kẻ chẳng có, thì vật gì coi như của nó, cũng lấy đi. Còn tên đầy tớ vô dụng, các ngươi hãy ném nó ra ngoài vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc, nghiến răng”.

 

[/loichua] [loichua id=”2″ title=”Suy niệm”]

NÉN BẠC CUỘC ĐỜI

“Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi!” (Mt 25,21)

Khi được sinh ra, không ai mang đến cho cuộc sống này một thứ gì và cũng không thể mang theo thứ gì khi kết thúc cuộc sống này. Cuộc sống của chúng ta là một ân ban nhưng không của Thiên Chúa. Chúng ta tồn tại, lớn lên, trưởng thành đều là nhờ sự quan phòng của Thiên Chúa. Tất cả những tài năng của ta, tài sản do công sức chúng ta làm ra, xét cho cùng, đều là do Thiên Chúa ban cho. Đó là những nén bạc quý giá mà Thiên Chúa Quan Phòng ban cho mỗi người một cách khác nhau, tùy khả năng riêng của mỗi người: người năm nén, người hai nén, người một nén. Có thể nói, dầu chúng ta chỉ là tụ tạo, không đáng để được gọi là đầy tớ của Chúa, nhưng Ngài tín nhiệm chúng ta, cho ta hoàn toàn tự do sử dụng những nén bạc hầu có thể sinh lời theo cách thế riêng của mỗi người. Chúa không muốn chúng ta chỉ là những kẻ lệ thuộc và phục tùng như những nô lệ, nhưng muốn chúng ta trở nên những cộng sự viên của Chúa, những cộng sự viên tài giỏi và trung thành, có thể đảm nhận những nhiệm vụ lớn lao hơn. Phần thưởng cho những cộng sự viên tài giỏi và trung thành là niềm vui của Chúa, niềm hạnh phúc Nước Trời: “Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi!” (Mt 25, 21).

Chúng ta đang sở hữu những nén bạc Chúa trao, mỗi người mỗi khác, tùy theo khả năng của chúng ta. Chúng ta không thể như người đầy tớ được nhận một nén bạc chỉ biết so bì với người khác: Sao anh ta quá giàu còn tôi lại quá nghèo! Sao chị ta quá đẹp, bao nhiêu chàng trai theo đuổi, còn tôi lại chẳng được ai để ý! Sao gia đình kia êm ấm thuận hòa, còn gia đình tôi lại xảy ra biết bao nhiêu chuyện!… Có khi chúng ta như người đầy tớ được nhận một nén bạc chỉ biết oán trách Chúa: Sao Chúa lại để tôi ra nông nổi này!… Than trách liệu có khả quan hơn được không? Chúa muốn chúng ta sinh lợi từ những đồng vốn Chúa trao chứ không phải than trách. Chúng ta có thể sinh lợi bằng cách cảm thông và chia sẻ với người thân cận, người nghèo khổ, bệnh tật; đóng góp tài năng, sức lực, của cải vào việc xây dựng, phát triển đất nước, giáo xứ và Giáo Hội; chung tay gìn giữ và cải thiện môi trường sống… Hãy làm lợi với hết khả năng của chính mình, với lòng tin yêu và phó thác vào Chúa, với niềm hy vọng rằng Chúa sẽ ban cho chúng ta niềm hạnh phúc của Người.

Lạy Chúa, mọi sự của con đều là của Chúa, nhưng nhiều lúc chúng con chỉ xem đó như là do công chúng con làm ra. Chúng con ích kỉ, chỉ muốn giữ riêng những nén bạc Chúa ban mà không muốn sinh lời trước mặt Chúa. Xin cho chúng con biết quên mình phục vụ, biết dấn thân để xây dựng xã hội và Giáo Hội, ngõ hầu nén bạc nơi chúng con và nơi mọi người có thể sinh lời trước mặt Chúa. Amen.

[/loichua]

Comments are closed.