Chúa Nhật Tuần XXII Thường Niên – Năm C – Ngày 31/08/2025

Lời Chúa: Lc 14,1.7-14

Một ngày sa-bát kia, Đức Giê-su đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pha-ri-sêu để dùng bữa: họ cố dò xét Người.

Người nhận thấy khách dự tiệc cứ chọn cỗ nhất mà ngồi, nên nói với họ dụ ngôn này: “Khi anh được mời đi ăn cưới, thì đừng ngồi vào cỗ nhất, kẻo lỡ có nhân vật nào quan trọng hơn anh cũng được mời, và rồi người đã mời cả anh lẫn nhân vật kia phải đến nói với anh rằng: ‘Xin ông nhường chỗ cho vị này.’ Bấy giờ anh sẽ phải xấu hổ mà xuống ngồi chỗ cuối. Trái lại, khi anh được mời, thì hãy vào ngồi chỗ cuối, để cho người đã mời anh phải đến nói: ‘Xin mời ông bạn lên trên cho.’ Thế là anh sẽ được vinh dự trước mặt mọi người đồng bàn. Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”

Rồi Đức Giê-su nói với kẻ đã mời Người rằng: “Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại.”

KHIÊM NHƯỜNG ĐỂ NHẬN BIẾT CHÍNH MÌNH

“Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Lc 14,11).

Trong trình thuật Tin Mừng hôm nay, Thánh sử Luca đã thuật lại việc Chúa Giêsu phê phán những người Pharisêu về thói đạo đức giả, thích phô trương, thích được người ta trọng vọng. Sự phê phán ấy diễn ra ngay tại bàn ăn trong nhà của chính họ, bằng một dụ ngôn với nội dung: Nếu thực khách tự chọn chỗ ngồi rốt hết, thì ông chủ sẽ mời họ lên chỗ nhất và ngược lại.

Thông thường, những người Pharisêu là những người thích chọn chỗ nhất. Họ luôn tự đánh giá mình cao hơn người khác. Trước mặt Thiên Chúa, họ kể dài dòng những thành tích đạo đức của mình. Còn trước mặt người đời thì họ luôn coi thường và cho rằng mình hơn người. Nhưng tiếc thay, họ không biết rằng đối với Thiên Chúa thì khác: những chỗ tốt nhất là do Thiên Chúa ban như một quà tặng, chứ không do con người tự chọn cho mình. Bởi con người có là chi trước mặt Thiên Chúa. Do đó, Chúa muốn họ khiêm nhường để nhận biết chính mình. Mà khiêm nhường đích thực là nhìn nhận thực tế những gì mình hiện có và mình là. Khiêm nhường đích thực là dám chấp nhận những gì mình có chỉ là hồng ân của Thiên Chúa, như thánh nữ Têrêsa Hài đồng Giêsu đã thốt lên “tất cả là hồng ân”. Ngoài ra, nơi trang Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu còn đưa ra một lời khuyên vừa nghe thì có vẻ nghịch lý: “Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối… hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù”. Tuy nhiên, ẩn sau đó là một ý nghĩa rất sâu sắc. Thực vậy, mỗi người chúng ta thường được người khác đánh giá qua đẳng cấp xã hội, tiền tài, nghề nghiệp… Từ đó, sự phân cách trở nên ngày càng lớn. Điều này thường ngăn cản chúng ta không mở rộng vòng tay, tấm lòng tới tất cả mọi người không phân biệt một ai. Chính Đức Giêsu đến để phá đổ những bức tường ngăn cách giữa con người với nhau: “Không còn Do Thái hay Hy Lạp, không còn nô lệ hay tự do” (Gl 3,28), không còn người giàu hay người nghèo, thánh nhân hay người tội lỗi. Tất cả mọi người đều cần có chỗ trong con tim của chúng ta, nhất là những người yếu đuối, bất hạnh, tàn tật… Sự khiêm nhường đích thực là nhìn nhận mình chẳng là gì trước mặt Thiên Chúa, đồng thời nhìn nhận mọi người là anh chị em cùng một Cha trên trời.

Trong đời sống thiêng liêng, nhất là nơi bàn tiệc Thánh Thể chúng ta tham dự mỗi ngày, ta thấy không hề có chỗ nhất hay chỗ cuối, chỗ ưu tiên, dành riêng cho tùy loại người. Mà tất cả đều được Thiên Chúa tiếp đón như những người con và như những người anh em của Đức Giêsu. Đời sống người Kitô hữu là một bàn tiệc Thánh Thể. Chúng ta được Thiên Chúa mời gọi tham dự bàn tiệc Thánh Thể cùng với anh chị em mình trong Đức Giêsu Kitô. Điều cần thiết là biết nhận ra chính mình trong tương quan với Thiên Chúa và với anh chị em mình. Phải chăng ta cần nhận ra mình chẳng là gì trước mặt Chúa và nhìn nhận mọi người là anh chị em, cùng một Cha trên trời?

Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết khiêm nhường để nhận ra chính mình. Ngõ hầu, chúng con ngày càng xác tín hơn rằng: những gì chúng con có đều do bởi ơn Chúa ban cách nhưng không. Đồng thời luôn biết nhìn nhận mọi người là anh chị em với nhau.

Comments are closed.