Chúa Nhật 27 A - Hãy Làm Cho Vườn Nho Trổ Sinh Hoa Trái

Nước Thiên Chúa không dành riêng cho những người may mắn, những người ki tô hữu nhàn rỗi, nhưng dành cho những người tự trở thành đầy tớ chứ không phải là ông chủ làm vườn nho cho Đức Ki tô. 

Sách Tiên tri Isaia 5, 1-7

Tiên tri Isaia đã sống tám thế kỉ trước Chúa Giê su Ki tô và là một nhân vật cao cấp trong triều đình. Đau lòng trước sự sa sút của dân tộc mình, ông loan báo ngày tàn của họ bằng cách so sánh dân với một cây nho chỉ sinh ra gai góc trong mùa hạn hán tồi tệ nhất. Thiên Chúa chờ đợi từ Vườn nho của Người điều công minh chính trực, nhưng chỉ gặt hái toàn sa đọa và gian ác.

Thánh Vịnh 79

Đau buồn vì thấy vườn Nho do tay Chúa vun trồng đã bị phá hủy, tác giả đã khẩn khỏan nài xin Ngài đến viếng thăm để làm cho nó hồi sinh. Đây là một Thánh vịnh nói lên lòng đầy tin tưởng trong cơn sầu thảm.

Thư Philípphê 4, 6-9

Thánh Phao lô mô tả những gì Cộng đòan Ki tô hữu phải làm để đáp lại lòng mong đợi của Chúa. Hãy hướng về tương lai mà sống trong niềm tạ ơn và bình an. Hãy tìm kiếm tất cả những gì là tốt đẹp và tinh tuyền. Như thế họ sẽ đem lại hoa trái mà Chúa mong muốn.

Tin mừng: Mt 21:33-43

NGỮ CẢNH

Dụ ngôn nầy xen giữa dụ ngôn hai người con (21,28-32) và dụ ngôn tiệc cưới (22,1-14) trong bối cảnh cuộc tranh chấp càng ngày càng quyết liệt giữa Chúa Giê su và các thủ lãnh Do thái giáo. Bằng cách lấy lại chủ đề “nói’ và “làm” (28-31) và “cây vả không sinh trái” (cc 19-20), Chúa Giê su cho các thủ lãnh Do thái biết rằng đã đến thời gian sinh trái (cc.34 và 41), thời gian mà Thiên Chúa dứt khoát đòi tính sổ vườn nho.

Có thể đọc đoạn tin mừng theo cấu trúc như sau:

1. Dụ ngôn những tá điền sát nhân: hành động của dân Chúa (21,33-41)

2. Kết luận từ dụ ngôn: hành động của Thiên Chúa (21,42-43).

TÌM HIỂU

Chung quanh ông rào giậu; trong vườn ông khoét bồn đạp nho: Các chi tiết nầy nhấn mạnh tình yêu cũng như quyền tuyệt đối của ông chủ trên vườn nho của mình: nó thuộc về ông, vì nó hoàn toàn do tay ông gầy dựng nên. Tháp canh để canh phòng trộm cắp ban đêm nhất là trong mùa hái nho; bồn đạp nho để lấy nước nho. Tất cả nói lên tấm lòng của ông chủ đối với vườn nho, hoàn toàn tương phản với lòng độc ác của tá điền không chịu giao nộp hoa quả cho ông.

Gần đến mùa hái nho: Chắc chắn mùa hái nho ám chỉ đến thời chung cục, lúc Thiên Chúa tính sổ với dân Ngài. Trong nguyên bản động từ ‘gần đến’ cũng xuất hiện trong lời loan báo Nước Trời của Gioan Tẩy giả và Chúa Giê su (Mt 3,2; 4,17). Đã đến lúc Israel phải “sinh hoa quả phúc đức, xứng với lòng hối cải” (3,8).

Bọn tá điền bắt các đầy tớ ông: chúng đánh người nầy, giết người kia, ném đá người nọ: Đánh, giết, ném đá, sự gian ác trong hành động tăng dần cho thấy sự đối nghịch càng lúc càng trầm trọng hơn giữa ông chủ và các tá điền. (Ném đá là việc bạo hành số một thời Chúa Giê su. Chủ đề ném đá các ngôn sứ: x.Mt 23,37; Lc 13,34).

Ông lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước: Lần thứ hai nầy hình như ám chỉ đến việc người Do thái thường sắp xếp các ngôn sứ thành hai loại: ngôn sứ trước và ngôn sứ sau.

Sau cùng: Từ nầy cho thấy đây là cơ hội cuối cùng ông chủ dành cho các tá điền thống hối ăn năn.

Đứa thừa tự đây rồi !! Nào ta giết quách nó đi: Câu nầy cho thấy các tá điền nhận ra ngay kẻ thừa tự không chút do dự (Dt 1,2;11,7; Rm 8,17); do đó tội ác của họ không phải là do sự lầm lẫn đáng tiếc hay do sự bất tín vào đấng được sai đến. Họ hành động với đầy đủ ý thức về sự nặng nề của tội lỗi mình.

Thế là chúng bắt lấy cậu, quăng ra bên ngoài vườn nho, và giết đi: Cái chết ‘ngoài vườn nho’ nầy chắc hẳn ám chỉ đến việc Chúa Giê su chết ngoài thành Giêrusalem. Lại thêm một nét ẩn dụ nữa trong dụ ngôn.

Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường: Câu nầy xê dịch điểm nhấn của dụ ngôn, từ vườn nho sang bản thân người Con, xuất hiện một cách khá bất ngờ. Do đó người ta nghĩ rằng đây là lời chú giải mà Giáo hội sơ khai thêm vào dụ ngôn. “Loại bỏ” là động từ chuyên môn chỉ việc hủy bỏ một đồng bạc bởi một nhân vật có thẩm quyền xác nhận là giả mạo (apodekimazein) (x. Mc 8,31; 17,25; Dt 12,17). “Đá tảng [= Viên đá góc]” có lẽ không phải là viên đá góc tường của móng nhà, mà là viên đá đỉnh gôc, viên đá hoàn tất và đem lại cho công trình ý nghĩa của nó. Viên đá bị loại bỏ ở thể thụ động, chỉ một hành động kì diệu của Thiên Chúa.

Một dân: Một dân nước, ở số ít, nên không thể chỉ ‘chư dân’ theo nghĩa ‘các lương dân’ được, nhưng chỉ một đoàn thể đang được cấu tạo và hình thành: người ta nghĩ đến “dân thánh” (ethnos hagion) của Xh 19,6). Dân nước nầy sẽ được họp thành bởi những người sinh hoa trái của Nước Trời, nghĩa là những người, khi tiếp nhận người Con, sẽ tụ họp chung quanh Người để làm nên Dân mới của Thiên Chúa (Rm 9,25; 1Pr 2,10).

SỨ ĐIỆP

Các bài đọc nói về vườn nho.

Nếu có dịp đi ngang Phan rang, du khách sẽ có cơ hội ngắm nhìn những vùng đồi trồng nho rộng lớn. Vườn nho không chỉ là một mảnh đất nhỏ trồng nho, nhưng bao gồm cả một vùng rộng lớn thuộc sản ngiệp của mình. Trồng nho đòi hỏi nhiều công đoạn vất vả phải thực hiện quanh năm, sới đất, ươm giống, trồng cây, tỉa cành đúng lúc, bón phân, tưới tắm, phòng ngừa sâu bệnh. Rồi phải chờ đợi cho đến mùa nho chín để hái nho. Công lao đã vậy nhưng cây nho là loại cây nhạy cảm với thời tiết. Lúc nào người ta cũng nơm nớp lo sợ nắng mưa thất thường có thể phá hủy toàn bộ công lao của mình trong vài phút.

Vì thế, giữa người chủ vườn nho và vườn nho có tương quan thân mật như tương quan giữa cha và con, hoặc như chồng với vợ. Chính Isaia nói với chúng ta điều đó trong bài đọc thứ nhất. Ông mượn hình ảnh vườn nho để nói về một tình yêu thực sự mãnh liệt cũa Thiên Chúa đối với dân Ngài. Nhưng tình yêu say mê của Thiên Chúa đã bị thất vọng. Mặc cho Thiên Chúa luôn tỏ lòng ân cần quan tâm chăm sóc, dân Ngài vẫn không sinh hoa trái mà Người hằng mong đợi. Thiên Chúa chờ đợi hoa trái công chính, tức là muốn nhìn thấy dân sống theo đường lối công chính thánh thiện của Ngài. Thế nhưng rút cục, Ngài chỉ thấy thảm họa và bất công. Đặc biệt Isaia tố cáo sự lãnh đạm của người giàu đối với người nghèo.

Ngày nay tình trạng đó vẫn còn. Thiên Chúa đã làm mọi sự cho chúng ta. Người đã ban cho chúng ta tất cả trong cuộc sống, những gì chúng ta đang có và sử dụng. Vấn đề là chúng ta luôn có khuynh hướng sử dụng chúng một cách ích kỉ, thường lãng quên hoặc từ chối chia sẻ với những người đói khát, những người đang thiếu thốn chung quanh chúng ta. Thảm trạng ấy thường xuyên xảy ra giữa các quốc gia, cũng như giữa các làng xóm, thậm chí trong cả gia đình nữa. Việc kế thừa thường khơi mào cho những tranh chấp và chia rẽ không bao giờ ngừng.

Chúa chờ đợi một điều khác nơi chúng ta. Những hoa trái tốt lành mà Người muốn thấy đó là lòng tín trung, cuộc sống hòa hợp, yêu thương hơn giữa chúng ta. Chúng ta có thể hiểu được sự thất vọng của Ngài như thế nào trong bài ca về vườn nho trong bài đọc một. Isaia thậm chí đã nói rằng Ngài để vườn nho bị hoang phế. Ngài sẽ từ bỏ dân của Ngài, để mặc cho nó bị sự dữ lấn át. Nếu quay trở về với Thiên Chúa, thì cuộc sống con người sẽ hạnh phúc hơn, sẽ có nhiều hiểu biết hơn, trong một bầu khí tốt lành hơn. Khi liên kết với Đức Ki tô, cuộc sống của chúng ta sẽ tràn đầy tình yêu mà Thiên Chúa dành cho chúng ta. Toàn văn đoạn sách Isaia là một lời mời gọi trở về với Chúa, thay đổi tâm hồn, và để cho Ngài biến đổi chúng ta. Như thế chúng ta sẽ mang những hoa trái tốt tươi như Ngài hằng mong ước.

Trong bài tin mừng, vẫn là câu chuyện về vườn nho. Nhưng ở đây, bài tin mừng nói với chúng ta về những người thợ làm vườn nho tham lam chiếm lấy hoa lợi của ông chủ. Họ quên rằng họ chỉ là những người quản lí chứ không phải là chủ vườn. Đặc biệt họ tỏ ra đáng ghét, dữ dằn, thậm chí đến độ tàn ác ra tay giết đứa con duy nhất của chủ điền. Phải nhớ rằng Chúa Giê su kể dụ ngôn nầy một vài ngày trước khi Ngài chịu Khổ nạn và chịu chết.

Như thế, Chúa cho thấy điều Ngài muốn nói với chúng ta: “Chúng ta là những người làm vườn nho chứ không phải là những người chủ”. Ngài nhắc chúng ta nhớ chúng ta chỉ là những người quản lí. Dưới đất nầy, không có gì thuộc về chúng ta. Thiên Chúa giao phó cho chúng ta trong một thời gian có hạn. Chúng ta chỉ là những người quản lí cuộc đời và phải làm lợi cho Ngài. Thiên Chúa giao phó cho chúng ta gìn giữ và chúng ta không có quyền làm hư hỏng. Chúng ta chỉ là những người thuê mướn. Còn ông chủ chính là Thiên Chúa. Một ngày nào đó, Ngài sẽ đòi lại để giao lại cho kẻ khác. Và rồi, chúng ta cũng còn phải chia sẻ cho anh em, những người nghèo khó và bất hạnh.

Tin mừng Mát thêu khép lại với lời loan báo rằng Chủ vườn nho sẽ giao vườn lại cho những người khác thuê mướn, họ sẽ làm ra hoa lợi. Giáo hội là dân mới của Thiên Chúa. Nhưng lịch sử bi thảm của dân Israên luôn là bài học dạy chúng ta phải luôn biết khiêm tốn. Ơn cứu độ không thể đắc thủ bằng cách ghi tên trong sổ Giáo xứ. Điều mà Thiên Chúa chờ đợi nơi mỗi người chúng ta, đó là sống Tin mừng đích thực. Thiên Chúa giao cho chúng ta một Tin mừng để làm chứng. Nếu chúng ta không làm, sứ mạng ấy sẽ trao cho người khác. Còn phần chúng ta, chúng ta phải trả lẽ trước mặt Ngài.

Sứ điệp quan trọng của ngày hôm nay, chính là lời mời gọi để cho Chúa đến thăm và chăm sóc vườn nho của Ngài. Nơi bàn tiệc Thánh Thể, chính Chúa Giê su đến gặp chúng ta để ban đầy tình yêu của Ngài cho chúng ta. Chúng ta hãy xin Ngài giúp chúng ta luôn sống tỉnh thức để sinh hoa trái cho Vương Quốc Ngài.

ĐÀO SÂU

VƯỜN NHO CHÚA

Is 5,1-7 Chúa thất vọng về vườn nho yêu quí của mình

Tv 80,9 Lạy Chúa xin hãy đoái nhìn vườn nho Chúa, xin hãy đến cứu thoát dân Chúa

Pl 4,6-9 Thiên Chúa ban bình an cho những ai trung tín

Mt 21,33-43 Dụ ngôn những người làm vườn nho sát nhân

 

1. HỎI: Các bài đọc được liên kết theo chủ đề gì?

THƯA: VƯỜN NHO CHÚA. Tiên tri I-sai-a cho thấy nỗi thất vọng của Thiên Chúa về vườn nho là dân Ít-ra-ên của Người (Bđ1), đã không thu nộp hoa trái đúng mùa như Người mong muốn, vì thế họ sẽ bị thay thế bằng Dân Chúa đích thực (BTM).

2. HỎI: Bối cảnh bài đọc một là gì?

THƯA: Vào thế kỉ thứ 8 trước CN, Ít-ra-ên bị chia thành hai, phía bắc là vương quốc Ít-ra-ên và phía nam là vương quốc Giu-đa. Bấy giờ Át-si-ri là một thế lực hùng mạnh bá chủ toàn vùng đưa quân xâm chiếm vương quốc Ít-ra-ên. Vua, quan và toàn thể đất nước đều hoảng sợ. Để trấn an dân, tiên tri I-sai-a xuất hiện loan báo: một vì Vua sẽ ngự tri trên Giu-đa, sẽ thống nhất sơn hà và sẽ đánh đuổi quân Át-si-ri ra khỏi bờ cõi.

3. HỎI: Bài đọc một (Is 5,1-7) có nội dung như thế nào?

THƯA: Bài đọc một là ca khúc nổi tiếng về Vườn nho Ít-ra-ên. Qua hình ảnh chủ vườn yêu quí chăm sóc vườn nho, tiên tri I-sai-a cho thấy tình yêu của Thiên Chúa đối với dân Ngài. Nhưng họ đã làm cho Ngài phải thất vọng. Vì thế, tiên tri loan báo Thiên Chúa sẽ bỏ hoang phế vườn nho của Ngài.

4. HỎI: Dân Ít-ra-ên đã phạm những sai lầm nào khiến Thiên Chúa phải thất vọng?

THƯA: Họ đã không nghe lời Thiên Chúa dạy và làm ngược lại những điều Ngài muốn. Thay vì sống công chính và thánh thiện, họ lại làm những chuyện bất công và gian ác. Tệ hơn nữa, họ đảo lộn giá trị công chính: họ gọi sự dữ là sự lành, và gọi sự lành là sự dữ. Họ lấy đêm tối làm ánh sáng và lấy ánh sáng làm đêm tối.

5. HỎI: Hậu quả như thế nào?

THƯA: Vườn nho xanh tốt trở nên hoang tàn làm nơi trú ẩn và mồi ngon cho thú dữ. Đó là hình phạt của Thiên Chúa đối với dân bất trung và phản bội Ngài.

6. HỎI: Thánh vịnh 79 (80) cho thấy hình phạt mà tiên tri I-sai-a đã loan báo được thực hiện phải không?

THƯA: Đúng thế. Vườn nho bị bỏ hoang, dân bất trung bị phế bỏ. Thiên Chúa sẽ dành một “Số sót” để phục hưng một dân tộc biết sống trung thành với Giao Ước của Ngài. Trong Thánh vịnh, dân cầu khẩn lòng nhân lành của Thiên Chúa và hứa đổi mới lòng dạ họ với hi vọng mãnh liệt rằng Ngài sẽ quay mặt lại với họ để dẫn họ vào đời sống mới.

7. HỎI: Bài đọc hai (Pl 4,6-9) có nội dung như thế nào?

THƯA: Thánh Phao-lô khẳng định với tín hữu Phi-líp-phê rằng Thiên Chúa ban bình an cho những ai trung tín

8. HỎI: Ngữ cảnh bài tin mừng (Mt 21,33-43) như thế nào?

THƯA: Bài tin mừng thuộc phần cuối sứ vụ công khai của Đức Giê-su ở Giê-ru-sa-lem (ch. 21) trong loạt tranh luận và giáo huấn bằng dụ ngôn trước cuộc khổ nan. Sau dụ ngôn Hai người con (Mt 21,28-32), và trước dụ ngôn Bữa tiệc hoàng gia (Mt 22,1-14), Mát-thêu đặt dụ ngôn Tá điền vườn nho giữa các xung đột ngày càng căng thẳng giữa Đức Giêsu và các thủ lãnh dân Ít-ra-ên và Có 2 ý chính: 1. Dụ ngôn Tá điền vườn nho (21:33-39) và 2. Áp dụng dụ ngôn (21:41-46).

9. HỎI: Có điều gì khác biệt giữa vườn nho trong I-sai-a và vườn nho trong dụ ngôn của Đức Giê-su?

THƯA: Trong I-sai-a chủ vườn nho đồng thời cũng là thợ làm vườn nho. Vườn nho tượng trưng cho dân Ít-ra-ên. Vườn nho này, dù được chăm sóc kĩ lưỡng nhưng đã khiến cho chủ vườn thất vọng vì chỉ sản sinh trái xấu. Còn trong Mát-thêu, chủ vườn không phải là thợ làm vườn nho. Ngài không trực tiếp nhưng mướn những người khác canh tác vườn nho cho mình.

10. HỎI: Vậy trong Mát-thêu vườn nho ám chỉ điều gì, và các thợ làm vườn nho là ai?

THƯA: Có thể nói vườn nho biểu tượng cho Nước Thiên Chúa và các thợ làm vườn nho chính là toàn dân Ít-ra-ên có trách nhiệm về Nước Thiên Chúa.

11. HỎI: Tại sao trong dụ ngôn Đức Giê-su nói đến nhiều chi tiết: “Chung quanh ông rào giậu; trong vườn ông khoét bồn đạp nho”?

THƯA: Đức Giê-su nói đến các chi tiết ấy là để nhấn mạnh đến tình yêu cũng như quyền tuyệt đối của ông chủ trên vườn nho của mình: nó thuộc về ông, vì nó hoàn toàn do tay ông gầy dựng nên. Tháp canh để canh phòng trộm cắp ban đêm nhất là trong mùa hái nho; bồn đạp nho để lấy nước cốt nho. Tất cả nói lên tấm lòng của ông chủ đối với vườn nho, hoàn toàn tương phản với hành vi tham lam và gian ác của tá điền không chịu giao nộp hoa quả cho ông.

12. HỎI: Chi tiết “Gần đến mùa hái nho” ám chỉ diều gì?

THƯA: Mùa hái nho ám chỉ đến thời điểm cuối cùng, lúc Thiên Chúa tính sổ với dân Ngài. Thời gian đã đến lúc gần kề, nghĩa là cấp bách lắm rồi (Mt 3,2; 4,17). Đã đến lúc Ít-ra-ên cần phải “sinh hoa quả phúc đức, xứng với lòng hối cải” (3, 8).

13. HỎI: Tội lỗi Ít-ra-ên được mô tả như thế nào?

THƯA: Tội lỗi Ít-ra-ên càng lúc càng trở nên trầm trọng hơn: “Bọn tá điền bắt các đầy tớ ông: chúng đánh người nầy, giết người kia, ném đá người nọ”. Lúc đầu là đánh, kế đến là giết, và sau cùng là ném đá. Ném đá là cách giết người khủng khiếp nhất thời Đức Giê-su. Hành động gian ác tăng dần cho thấy sự đối nghịch càng lúc càng mãnh liệt hơn giữa ông chủ và các tá điền.

14. HỎI: Câu: “Đứa thừa tự đây rồi! Nào ta giết quách nó đi” cho thấy điều gì?

THƯA: Câu nầy cho thấy các tá điền nhận ra ngay kẻ thừa tự không chút khó khăn (Dt 1,2;11,7; Rm 8,17). Bởi đó, tội ác của họ không phải là do sự lầm lẫn đáng tiếc hay do việc không tin vào đấng được sai đến. Họ biết rõ và hành động với đầy đủ ý thức về tội lỗi nặng nề của mình.

15. HỎI: Chi tiết “quăng ra bên ngoài vườn nho, và giết đi” ám chỉ đến điều gì?

THƯA: Cái chết “ngoài vườn nho” nầy chắc hẳn ám chỉ đến việc Đức Giê-su chết ngoài thành Giê-ru-sa-lem.

16. HỎI: “Đá tảng góc tường” là gì?

THƯA: Đá tảng góc tường” hay còn gọi là “Viên đá góc” có lẽ không phải là viên đá góc tường của móng nhà, mà là viên đá đỉnh gốc, viên đá hoàn tất và đem lại cho công trình ý nghĩa của nó. Viên đá bị loại bỏ chỉ một hành động kì diệu của Thiên Chúa.

17. HỎI: “Một dân” chỉ ai?

THƯA:Một dân” không có nghĩa là chư dân theo nghĩa các dân ngoại, nhưng chỉ một đoàn thể đang được thiết lập và hình thành: đó là “dân thánh” (x. Xh 19,6). Dân nầy sẽ được hình thành bởi những người sinh hoa trái của Nước Trời, nghĩa là những người, khi tin vào Đức Giê-su, người Con, sẽ tụ họp chung quanh Ngài để tạo thành Dân mới, dân đích thực của Thiên Chúa (Rm 9, 25; 1Pr 2, 10).

18. HỎI: Đức Giê-su giải thích lịch sử dân Ít-ra-ên như thế nào?

THƯA: Đức Giê-su lấy lại hình ảnh của I-sai-a trong Cựu Ước để giải thích lịch sử bi thảm của dân ưu tuyển: dân ấy sẽ bị thay thế bởi Vương quốc qui tụ một số người Do thái hay Hi lạp quay về với Đức Ki tô và Tin mừng của Người. Lịch sử bắt đầu với sự ưu ái của ông chủ dành cho vườn nho. Ông giao vườn cho những người thợ chăm sóc sau khi đã xây dựng tất cả những cơ ngơi cần thiết. Ngài quan tâm chăm sóc vườn nho của Ngài, với hi vọng là nó sẽ sinh nhiều hoa trái. Tất cả những điều đó đối nghịch hoàn toàn với sự độc ác của những người làm vườn nho mà Ngài đã giao phó: lẽ ra họ phải chăm sóc sao cho vườn nho sai trái để đạt một mùa bội thu khi đến thời thu hoạch. Trái lại họ đã cưỡng chiếm vườn nho. Chủ vườn nho tốt bụng và giàu lòng thương xót đã nhiều lần sai các đầy tớ đến để thu họach, nhưng đã bị họ đánh đập và giết chết. Không nản lòng, ông chủ vườn dành cho họ một cơ hội cuối cùng bằng cách gửi đến chính Con Một của mình. Nhưng người Con nầy cũng bị chung một số phận như những người đi trước. Những người thợ vườn nho đã cho thấy điều sâu kín trong tâm hồn họ: đó là lòng tham lam ngược lại lòng tốt của ông chủ.

19. HỎI: Đức Giê-su không cho dụ ngôn một kết thúc tốt đẹp?

THƯA: Có chứ, mặc dù dụ ngôn kết thúc bằng một lời kết án nghiêm khắc đối với những người làm vườn nho, nhưng kết thúc ấy hứa hẹn một khởi đầu mới. Con của chủ vườn nho bị giết biểu tượng cho Đức Ki tô được Thiên Chúa Cha sai đến. Chính Ngài trở thành cây nho mà chúng ta là cành nho (x. Ga 15). Nơi cây nho tốt lành ấy, sẽ có những cành nho sai trái. Thật vậy với sự nhập thể, Ngài đã kết lại Giao Ước với Thiên Chúa Cha, điều mà con người không thể làm được. Đức Giê-su khi tự trao nộp làm giá chuộc cho tất cả mọi người, đã nói lời cuối cùng đầy hi vọng và giải thoát cho tất cả những người thợ làm vườn nho trong dụ ngôn, cho cả những người đã giết chết Ngài. Tình yêu của Thiên Chúa đối với vườn nho của Ngài đã đạt đến cao điểm ấy. Vì thế, cái kết tốt đẹp là tình yêu và ơn cứu độ cho tất cả mọi người.

20. HỎI: Sứ điệp Lời Chúa như thế nào?

THƯA: 1. Ý thức trách nhiệm của mỗi người là cố gắng sinh hoa trái tốt cho Thiên Chúa. Dụ ngôn là lời cảnh báo cho tất cả mọi người trong Dân Chúa. Ngài chờ đợi vườn nho đích thực mang lại niềm vui cho Ngài. 2. Tạ ơn Thiên Chúa vì những ơn lành Ngài ban và xin được tinh thần phục vụ của Đức Giê-su: đến để phục vụ mọi người chứ không phải để mọi người phục vụ.

GLCG 755 795. “Hội Thánh cũng là “thửa ruộng“, hay “cánh đồng Thiên Chúa” (1 Cr 3, 9). Trong cánh đồng ấy, mọc lên cây ô-liu cổ thụ mà các Tổ Phụ là gốc rễ thánh. Nơi cây cổ thụ này, sự hòa giải giữa dân Ít-ra-en và các dân ngoại đã được và sẽ được thực hiện (x. Rm 11,13-26). Hội Thánh được chủ vườn nho thiên quốc vun trồng như một cây nho tuyển chọn (x. Mt 21,33-43 ss). Chúa Ki-tô là cây nho đích thực: Người ban sức sống và hoa trái cho các nhánh là chúng ta. Nhờ Hội Thánh, chúng ta ở trong Người. Không có Người, chúng ta không thể làm gì được (Ga 15, 1-5).

Phục Vụ Lời ĐCV Xuân Lộc