Thứ Hai sau Chúa Nhật 5 Mùa Chay – Ngày 03/04/2017

Lời Chúa: Ga 8, 1-11

Khi ấy, Chúa Giêsu lên núi cây dầu. Và từ sáng sớm, Người lại vào trong đền thờ. Toàn dân đến cùng Người, nên Người ngồi xuống và bắt đầu giảng dạy. Lúc đó, luật sĩ và biệt phái dẫn đến Người một thiếu phụ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, và họ đặt nàng đứng trước mặt mọi người. Họ hỏi Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, thiếu phụ này bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, mà theo luật Môsê, hạng phụ nữ này phải bị ném đá. Còn Thầy, Thầy dạy sao?” Họ nói thế có ý gài bẫy Người để có thể tố cáo Người. Nhưng Chúa Giêsu cúi xuống, bắt đầu lấy ngón tay viết trên đất. Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người đứng lên và bảo họ: “Ai trong các ngươi sạch tội, hãy ném đá chị này trước đi”. Và Người ngồi xuống và lại viết trên đất. Nghe nói thế họ rút lui từng người một, bắt đầu là những người nhiều tuổi nhất, và còn lại một mình Chúa Giêsu với người thiếu phụ vẫn đứng đó. Bấy giờ Chúa Giêsu đứng thẳng dậy và bảo nàng: “Hỡi thiếu phụ, những người cáo chị đi đâu cả rồi? Không ai kết án chị ư?” Nàng đáp: “Thưa Thầy, không có ai”. Chúa Giêsu bảo: “Ta cũng thế, Ta không kết tội chị. Vậy chị hãy đi, và từ nay đừng phạm tội nữa”.

 


Suy niệm

AI LÀ NGƯỜI VÔ TỘI?

“Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi” (Ga 8,7).

Khi Chúa Giêsu giảng dạy trong Đền Thờ, các kinh sư và người Pharisêu dẫn đến cùng Chúa một phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình. Họ trích dẫn luật để kết án người phụ nữ này, đồng thời họ hỏi ý kiến của Chúa nhằm tìm cớ tố cáo Chúa. Họ xét đoán người khác như thể họ là những người trong sạch không vương tội lỗi. Họ lên án người khác cách tà tâm. Chúa Giêsu đặt họ trước tòa án lương tâm của họ để họ nhận ra con người tội lỗi của mình, “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi” (Ga 8,7).

Những tội ta phạm có khi bị đưa ra ánh sáng; có khi không ai biết được. Ta có thể che dấu tội của mình trước mặt người khác, nhưng khi trước tòa án lương tâm của ta, nếu lương tâm của ta còn nhạy bén, ta không thể chối thân phận yếu đuối đầy tội lỗi của mình. Các kinh sư và người Pharisêu đã “bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi”; cuối cùng chỉ còn lại một mình Chúa Giêsu, Đấng vôi tội, nhưng Chúa không muốn kết án ai. Chúa tha thứ cho người phụ nữ ngoại tình, “Tôi không lên án chị đâu” và Chúa hướng dẫn chị bước vào một đời sống mới, “Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!”

Đời sống mới thánh thiện khởi đi từ việc ta khiêm nhường nhìn nhận tội lỗi của mình, và can đảm chạy đến với lòng thương xót của Chúa. Đời sống ấy sẽ ngày càng được củng cố khi ta thực thi lời mời gọi của Chúa “đừng phạm tội nữa”, nghĩa là quyết tâm chừa bỏ tội, không tái phạm nữa và tuân giữ lề luật trong tình yêu mến. Noi gương Chúa, ta cũng phải biết khoan dung đối với tha nhân, không xét đoán ai vì ta cũng là tội nhân. Khi phải sửa lỗi anh em, ta khuyên răn họ trong sự thật và lòng bác ái.

Lạy Chúa, xin cho con biết khiêm nhường nhìn nhận tội lỗi của mình. Xin Chúa giúp con cảm nhận được lòng bao dung tha thứ quảng đại của Chúa để con dám chạy đến với Chúa. Xin đừng để con ở lì trong tội lỗi của mình. Trong mùa Chay thánh này, xin Chúa giúp con chân thành xét duyệt lại đời sống của mình, tin tưởng vào lòng khoan dung của Chúa và quyết từ bỏ đàng tội lỗi hầu sống đẹp lòng Chúa hơn. Amen.