Thứ Hai sau Chúa Nhật 1 Mùa Chay – Ngày 06/03/2017

Lời Chúa: Mt 25, 31-46

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Khi Con Người đến trong vinh quang, có hết thảy mọi thiên thần hầu cận, Người sẽ ngự trên ngai uy linh của Người. Muôn dân sẽ được tập họp lại trước mặt Người, và Người sẽ phân chia họ ra, như mục tử tách chiên ra khỏi dê. Chiên thì Người cho đứng bên phải, còn dê ở bên trái. Bấy giờ Vua sẽ phán với những người bên hữu rằng: ‘Hãy đến, hỡi những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy lãnh lấy phần gia nghiệp là Nước Trời đã chuẩn bị cho các ngươi từ khi tạo dựng vũ trụ. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta mình trần, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã viếng thăm; Ta bị tù đày, các ngươi đã đến với Ta’. Khi ấy người lành đáp lại rằng: ‘Lạy Chúa, có bao giờ chúng con thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống; có bao giờ chúng con thấy Chúa là lữ khách mà tiếp rước, mình trần mà cho mặc; có khi nào chúng con thấy Chúa yếu đau hay bị tù đày mà chúng con đến viếng Chúa đâu?’ Vua đáp lại: ‘Quả thật, Ta bảo các ngươi: Những gì các ngươi đã làm cho một trong các anh em bé mọn nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta’.

“Rồi Người cũng sẽ nói với những kẻ bên trái rằng: ‘Hỡi phường bị chúc dữ, hãy lui khỏi mặt Ta mà vào lửa muôn đời đã đốt sẵn cho ma quỷ và kẻ theo chúng. Vì xưa Ta đói, các ngươi không cho ăn; Ta khát, các ngươi không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi chẳng tiếp rước; Ta mình trần, các ngươi không cho đồ mặc; Ta đau yếu và ở tù, các ngươi đâu có viếng thăm Ta!’ Bấy giờ họ cũng đáp lại rằng: ‘Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói khát, khách lạ hay mình trần, yếu đau hay ở tù, mà chúng con chẳng giúp đỡ Chúa đâu?’ Khi ấy Người đáp lại: ‘Quả thật, Ta bảo cho các ngươi biết, những gì các ngươi đã không làm cho một trong các anh em bé mọn nhất của Ta đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta’. Những kẻ ấy sẽ phải tống vào chốn cực hình muôn thuở, còn các người lành thì được vào cõi sống ngàn thu”.

 


Suy niệm

YÊU THƯƠNG QUA NHỮNG VIỆC LÀM CỤ THỂ

“Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25,40).

Đoạn Tin Mừng hôm nay cho chúng ta một câu chuyện sống động nhất về ngày cánh chung và bài học được rút ra cũng rất rõ ràng. Bài học đó là Thiên Chúa sẽ phán xét mỗi người tùy theo cách hành xử của người đó đối với nhu cầu khác nhau của con người. Trong ngày phán xét, Thiên Chúa sẽ tách riêng hai đối tượng khác nhau mà Tin Mừng gọi là chiên và dê, chiên bên phải và dê bên trái. Thiên Chúa không xét theo những tiêu chuẩn mà con người thường đặt ra để phân biệt các giai tầng trong xã hội như: học vị, chức vụ, màu da, giàu hay nghèo… Tiêu chuẩn Chúa đặt ra để luận phần thưởng hay ra án phạt ở lòng mến được thể hiện qua việc cư xử với tha nhân. Đạo Kitô là đạo của tình yêu: Yêu Chúa , yêu người. Phân biệt ra như thế không phải là có hai thứ luật yêu thương, mà thực ra chỉ là một, bởi vì yêu người là thể hiện của lòng yêu Chúa mà thôi. Trong Tin Mừng Chúa Giêsu đã quả quyết rằng: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy”. (Mt 25,40). Từ câu chuyện phán xét trong Tin Mừng, Chúa dạy mỗi người chúng ta phải biết giúp đỡ người khác từ những nhu cầu đơn giản nhất đó là: cho kẻ đói ăn, cho kẻ khát uống, tiếp đón khách lạ, an ủi người bệnh, thăm viếng kẻ bị tù…

Giúp đỡ người khác là điều phải đạo và đẹp lòng Chúa. Khi giúp người khác, chúng ta phải giúp đỡ với một tinh thần không tính toán. Những người được xếp vào hàng ngũ đàn chiên, họ đã thực thi bác ái một cách vô vị lợi. Họ không nghĩ rằng mình đã giúp đỡ Chúa Giêsu và tích trữ công đức đời đời cho mình. Họ giúp vì không thể không giúp, đó là bản chất tự nhiên không tính toán phát xuất từ lòng yêu thương thật. Trái lại, những người không muốn giúp đỡ người khác thường viện lý do: “Nếu tôi biết là anh, là chị, là Chúa … thì tôi đã sẵn lòng giúp rồi” hay “Tôi còn có nhiều việc để làm, thôi để lần khác tôi giúp bạn, còn nhiều cơ hội mà”. Cũng có những người ra tay giúp đỡ nếu họ được người ta khen ngợi, cám ơn và công bố ra cho nhiều người biết. Như thế không phải là họ giúp đỡ ai mà chỉ là chiều theo lòng tự ái, tự tôn của họ. Giúp đỡ như vậy không phải là rộng lượng nhưng là ích kỷ trá hình. Giúp đỡ đẹp lòng Thiên Chúa là giúp đỡ không vì mục đích nào ngoài sự giúp đỡ cả. Chúa Giêsu đặt trước chúng ta một chân lý tuyệt diệu: là tất cả mọi sự giúp đỡ như vậy, nếu làm, là làm cho chính Ngài, còn nếu không làm, là chúng ta đã không làm cho chính Ngài. Sao có thể như thế? Nếu chúng ta thật muốn làm vui lòng người nào, thì cách tốt nhất là chúng ta giúp đỡ con cái của họ. Thiên Chúa là người cha vĩ đại, và cách khiến Ngài vui lòng là giúp đỡ cho con cái Ngài, tức mọi người, vì mọi người đều là anh em một Cha Trên Trời.

Nguyện xin Chúa mở lòng mỗi người chúng ta, để chúng ta biết cho đi, biết giúp đỡ người khác với một tinh thần bác ái và vô vị lợi.